Những giọt nước mắt không thể ngừng rơi, những tiếng nấc nghẹn ngào như cố gắng kìm nén nhưng đã òa lên thành tiếng khóc trước hàng ngàn, hàng vạn ngôi mộ của những người anh hùng liệt sỹ…trong chuyến hành trình về nguồn nhân dịp kỷ niệm 69 năm ngày thương binh liệt sỹ 27/7 vừa qua, chúng tôi - những đoàn viên thanh niên đại diện cho tuổi trẻ Tổng Công ty Điện lực TP Hà Nội (EVNHANOI) - thêm một lần nữa được hiểu thêm về những trang sử vẻ vang, hào hùng của đất nước. Đó quả thực là một chuyến đi đầy ý nghĩa, lắng đọng nhiều cảm xúc và ấn tượng khó phai.

Quảng Trị - mùa hè đỏ lửa

Rời Hà Nội, vượt hơn 600 cây số, đoàn chúng tôi có mặt tại Quảng Trị - mảnh đất cách đây hơn 40 năm về trước đầy đạn bom và khói lửa, một chiến trường ác liệt nhất trong suốt 20 năm của cuộc chiến tranh Việt Nam. Cũng trên mảnh đất này, hàng ngàn chiến sỹ đã hi sinh vì sự trường tồn của Tổ quốc, vì độc lập tự do và hạnh phúc của nhân dân. Các anh, các chị đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ mười tám, đôi mươi - chạc tuổi của chúng tôi hôm nay. Các anh, các chị đã chiến đấu và sống trọn một cuộc đời mãi mãi tuổi 20, khi đang mang trong tim biết bao hoài bão, ước mơ và tình yêu cháy bỏng.

Hành trang mà những người chiến sỹ ấy mang bên mình thật đơn sơ và giản dị, chỉ với mũ tai bèo, ba lô, bi đông, đôi dép cao su và khẩu súng; chỉ với từng ấy thôi mà các bác, các chú, các anh đã làm nên lịch sử. Đó mãi mãi là một bản anh hùng ca tuyệt vời về những con người lấy gan vàng chọi với sắt thép, lấy ý chí, tinh thần bất khuất đối chọi lại vũ khí, công nghệ tối tân, làm nên một tượng đài sừng sững về phẩm giá con người trước vận mệnh quốc gia, dân tộc. Nơi đây mãi là cội nguồn, là địa chỉ đỏ cho những ai muốn chiêm nghiệm về sự sống, sự hy sinh và bất tử. Chúng tôi, những đoàn viên thanh niên của Tổng công ty Điện lực TP Hà Nội xin được kính cẩn nghiêng mình, bày tỏ lòng biết ơn, tri ân sâu sắc tới sự hy sinh và những mất mát lớn lao đó, để chúng tôi có được cuộc sống như ngày hôm nay!


Nơi ghi dấu hồn thiêng sông núi 

Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang Đường 9, Thành cổ Quảng Trị…chở che hàng chục nghìn vong linh các anh hùng liệt sỹ. Nhiều người trong số chúng tôi lần đầu tiên được đặt chân đến đây đã không khỏi choáng ngợp khi đứng giữa một màu trắng mênh mông tưởng chừng như vô tận của hàng ngàn, hàng vạn ngôi mộ liệt sỹ. Rất nhiều người khi vào đây đã đi lạc, trễ giờ xe, không hẳn vì nghĩa trang quá rộng, mà còn bởi sự quyến luyến giữa tình đồng đội ở hai thế giới. Đến đây, nhất là vào buổi chiều muộn, có lẽ nhiều người sẽ cảm nhận được mối liên hệ vô hình nào đó giữa người đang sống và người đã khuất, giữa hai thế giới âm và dương, không tách rời mà luôn luôn hoà quện. Và dù cho có những điều khoa học còn chưa lý giải được thì tôi vẫn tin rằng, đâu đó quanh đây, khắp nơi trên dải đất hình chữ S này, linh hồn các anh, các chị vẫn đang tồn tại, họ đã hoá thân vào cỏ cây, hoa lá, dòng sông…và sống mãi trong lòng mỗi người con đất Việt. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta chọn màu xanh là màu áo lính, các anh, các chị đã ngã xuống cho màu xanh bất diệt của sự sống mãi sinh sôi.


Ngồi giữa đại ngàn Trường Sơn vào buổi đêm, chúng tôi cảm nhận như đang được sống giữa những năm tháng chiến tranh, khi những người lính hành quân qua nơi đây – “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Chúng tôi không ai bảo ai đều lặng lẽ dọn dẹp, thắp lên mộ các anh những nén nhang thơm, những cây nến nhỏ để bày tỏ lòng thành kính và tiếc thương vô hạn. Trong suốt cuộc hành trình, rất nhiều lần, các bạn trẻ đã không thể cầm được nước mắt, rưng rưng khôn tả.


Tối 27/7, Đoàn chúng tôi thả hơn 1 vạn ngọn đèn hoa đăng trên dòng sông thiêng Thạch Hãn, mỗi ngọn nến như một lời nguyện cầu, mong cho linh hồn các anh ở nơi cõi vĩnh hằng sẽ sớm được siêu thoát…Tôi đã đứng lặng hàng giờ khi chứng kiến một cựu binh lội ra bờ sông, thắp hương rồi khóc thương đồng đội…

“Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/Dưới sông còn có bạn tôi nằm…” (Trích bài thơ của cựu binh Lê Bá Dương)

Rời Thành cổ Quảng Trị, Đoàn tổ chức lễ ra quân làm sạch môi trường biển tại bãi biển Cửa Tùng; Thăm hỏi, trao quà cho các gia đình thương binh, liệt sỹ;  Dâng hương tại Ngã ba Đồng Lộc, viếng mộ Đại tướng Võ nguyên Giáp, thăm quan khu di tích quê Bác và viếng mộ bà Hoàng Thị Loan người thân sinh ra chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. 


Câu chuyện đầy cảm động về người liệt sỹ của Nhà máy đèn Bờ Hồ

Trong hành trình này, chúng tôi may mắn có sự tham gia của một người đặc biệt, bác Đoàn Văn Phúc - em trai liệt sỹ Đoàn Văn Đức, người con của Nhà máy đèn Bờ Hồ - tiền thân của Tổng công ty Điện lực TP Hà Nội ngày nay. Bác Đức là bộ đội lái xe Trường Sơn, hy sinh năm 1970 tại mặt trận phía Tây do trúng bom từ trường khi đang làm nhiệm vụ vận chuyển hàng trên đường 9, khi ngã xuống bác chỉ mới vừa tròn 23 tuổi. Trên suốt chặng đường đi, được nghe bác Phúc kể về quá trình chiến đấu, anh dũng hy sinh của liệt sỹ Đoàn Văn Đức,  đồng chí Trần Mạnh Hà – Bí thư Đoàn thanh niên Công ty Điện lực Thanh Trì - chia sẻ: “Tôi cũng như tất cả các bạn đoàn viên đều cảm thấy rất xúc động, bùi ngùi trước tấm gương một người thợ điện Thủ đô đã anh dũng hy sinh, ngã xuống vì đất nước”.


Những chuyến đi tìm hiểu lịch sử, quá khứ hào hùng của các thế hệ cha anh đã góp phần hun đúc trong chúng tôi về truyền thống anh hùng, bất khuất của dân tộc, sự tri ân, đạo đức và lý tưởng sống của thanh niên ngày nay; Qua đó phát huy tinh thần đoàn kết, thi đua học tập, rèn luyện, góp phần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của tuổi trẻ EVN Hà Nội. Bên cạnh đó, chuyến đi này cũng tạo điều kiện thuận lợi để đoàn viên giao lưu, học hỏi, trao đổi kinh nghiệm với các tổ chức đoàn trong và ngoài đơn vị.


Thay cho lời kết, chúng tôi - những Đoàn viên thanh niên của Tổng công ty Điện lực TP Hà Nội - nguyện xin hứa trước anh linh các anh hùng liệt sỹ sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước, và những người trẻ hôm nay luôn sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần “Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết/Cho mỗi ngôi nhà ngọn núi con sông”.

Một số hình ảnh của tuổi trẻ EVN Hà Nội trong hành trình:

(tuoitrethudo.vn)